Insane
Tinh Vi Không Chỉ Là Giải Trí  Tải Game miễn phí
 Wap tải clip nóng
TinhVi.Wap.Sh
 Wap Đọc Truyện Hot khiếu, cô lĩnh hội những gì anh dạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tự vẽ được những bức tranh của riêng mình. Tôi không hiểu hết được ngôn ngữ của những mảng màu tưởng như được cô đặt một cách ngẫu hứng trên nền sơn đen. Đâu đó, trong một lúc nào đó, khi lặng ngắm tranh cô, tôi thoáng bắt gặp bóng hình một người đàn bà tóc dài khỏa thân trong vần vũ màu sắc như mưa giông. Thậm chí tôi còn ngỡ mình đã nghe thấy cả nước mắt, tiếng hét và những nụ cười bị bỏ quên, nhuốm màu sắc man dại hoang sơ như từ thời đẻ đất. Mong manh lắm, thỉnh thoảng lắm mới chớp được một chấm nhỏ bình thản trong tranh Yukiko, như tia nắng sáng nhạt giữa ngày âm u giông bão, nhưng chừng ấy thật chẳng đủ bù.

Yukiko học sáng và đến buổi trưa, khi các học viên khác đều đã ra về hết, cô kéo tôi vào bếp rủ làm sushi Makizushi. Làm sushi phải rất khéo tay, cô hướng dẫn tôi cách trộn cơm thổi từ gạo Nhật với hỗn hợp dấm, đường; rải đều lên lá rong biển nori, xếp thêm một lớp nhân: có thể là trứng cá hồi, tôm thái lát hoặc ruốc cá sợi li ti lên trên và quấn thành một cuộn dài thật chặt, sao cho đến lúc cắt lát ra cũng không bị bong. Cứ theo như cô nói thì sushi là “quốc hồn quốc túy” của người Nhật, nhưng thức ăn Nhật không phải chỉ có thế.

Tôi kinh ngạc nhìn cô thoăt thoắt lạng từng miếng mỏng thịt cá hồi, ướp lạnh trên khay đá để ăn với xì dầu trộn mù tạt wasabi xanh; hay bày biện từng phần trong “vườn hoa” cơm hộp obento. Thức ăn Nhật thanh đạm và dễ chịu đầu óc. Tôi và anh dần quen với những bữa trưa nhỏ nhắn đựng trong đĩa sứ vuông có phủ chiếc lá trúc màu xanh sẫm đặc trưng Nhật Bản, món trà mạn yêu thích ngày xưa giờ đổi sang trà Nhật sang trọng thơm phức và những bức tranh – dữ dội – của Yukiko bắt đầu xuất hiện trên những vị trí trang trọng nhất của phòng tranh một thời từng rất yên bình của The Lacquer.

Cũng đã quá muộn khi tôi nhận ra người đàn ông trong mộng của mình đã không còn ở trong vòng chăm sóc độc quyền của mình nữa. Những ánh mắt trao nhau, ngón tay chạm khẽ dấp dính sơn màu, một vài lời nói vu vơ không đầu không cuối… anh đã tuột khỏi tay tôi mất rồi. Tất nhiên, tôi không thể ghen, bởi bạn không bao giờ nên ghen với cái tuyệt mỹ và toàn bích. Tình yêu của họ, nhẹ nhàng như tia nắng mảnh nhẹ sớm mai, tinh khiết như sương đêm đọng giữa nhụy hoa, mơ màng như hoàng hôn đỏ nhạt vẫn cháy rực nơi chân trời lúc chiều muộn; nhưng cũng gay gắt và dữ dội như biển ngày bão. Cái chất hung hãn ngấm ngầm và hoang sơ của Yukiko, khi hòa trộn vào trong cái điềm tĩnh và yên lặng của anh, thì bỗng trở nên hòa quyện, tạo nên một thứ gì đó rất đẹp – có thể tưởng tượng như một khối cầu rực rỡ và lấp lánh.

Mặc dù là kẻ bị bỏ rơi, tôi vẫn ngắm nhìn và ngưỡng mộ tình yêu của họ, một tình yêu theo lẽ dĩ nhiên, trong trẻo và hồn nhiên như tình yêu trong thiên nhiên hoang dã, cái thứ tình yêu khiến chim chóc rủ nhau cùng làm tổ, hươu nai đuổi theo nhau bên dòng suối và những hoàng tử công chúa cổ tích đến với nhau để chung sống trọn đời. Tôi yêu mến mùi hương của Yukiko vương vấn trên các đồ vật và cả những bức tranh đã bắt đầu nhuốm màu dịu dàng của cô.

Không một phút giây nào tôi lại dám nghĩ tình yêu của hai người ấy lại có thể vỡ tan, nhưng điều đó lại vẫn xảy ra, và xảy ra một cách nhanh chóng, bình thường hơn tôi nghĩ. Một buổi trưa, anh lặng lẽ bên ấm trà Nhật nguội ngắt, đầu mẩu thuốc đầy chặt gạt tàn…

- Yukiko về Nhật rồi.

- Vì sao?

Anh cười buồn trước vẻ kinh ngạc của tôi:

- Có gì đâu em, có khởi đầu thì cũng phải có kết thúc, lẽ dĩ nhiên mà.

Và kết thúc là như thế. Tranh của Yukiko không còn treo trên tường nữa, trả lại vẻ bình yên muôn thuở cho The Lacquer. Anh trở lại uống chè mạn thay cho món trà Nhật nóng bỏng thơm phức. Nhưng anh càng yên lặng hơn. Tôi biết anh buồn.

Vì niềm yêu mến với anh, tôi cố gắng lấp đầy cho anh những khoảng trống Yukiko bỏ lại. Không còn cô ở đây nữa, tôi tìm mua sách dạy nấu món ăn Nhật, đến siêu thị Unimart tìm mua gạo và gia vị Nhật về làm sushi, obento và cá hồi ướp lạnh cho anh mỗi buổi trưa. Tôi pha trà cho anh, chăm sóc anh, lắng nghe anh, an ủi anh, yêu thương anh. Nhưng anh vẫn buồn.

Hoàng hôn!

Mặt trời đỏ ối cháy đỏ rực góc trời, hắt lên những mảng mây xung quanh ánh hồng và tím sẫm. Trong căn phòng nhỏ, anh vẫn miệt mài bên khung tranh, cẩn thận ráp từng mảnh vỏ trứng, thếp từng lát vàng và bạc ở những mảng định sẵn trên nền sơn đen. Tôi yên lặng ngồi sau anh, nhìn từng mảnh của bức tranh đang thành hình. Là một người đàn bà phải không anh? Một người đàn bà đang vần vũ giữa giông bão dữ dội, người đàn bà có tiếng kêu hoang sơ và man dại. Tôi nhận ra dáng hình ấy. Ồ anh! Yukiko đã là quá khứ. Anh sẽ mãi nhớ nhung quá khứ như thế đến tận bao giờ? Mắt tôi nhòa nước.

Không nghĩ ngợi gì, tôi chạy tới ôm choàng lấy anh. Thếp bạc bị đẩy chệch đi quệt một vệt dài trên nền tranh đen sẫm. Môi tôi tìm môi anh.

- Anh đừng vẽ nữa! Quên Yukiko đi, và để em đến với anh. Cô ấy không thể mang cho anh hạnh phúc, nhưng biết đâu em có thể. Yêu em đi! Anh nhé!

Tôi thổn thức trong vòng tay anh. Sơn vẽ trên tay anh miết từng đường dài uốn lượn trên da thịt tôi ấm nóng. Tôi quay cuồng trong dào dạt mùi hương anh và trong xúc cảm từng đợt đê mê đắm đuối. Cuối cùng thì… cuộc sống luôn luôn rất đẹp – trong đầu tôi thoáng vang lên ý nghĩ ấy…

Tôi thức dậy trên chiếc giường nhỏ của anh trong xưởng. Trời đã tối hẳn.
« 1 2 3 »
Danh Mục Truyện
Tổng Hợp Truyện Hay
Blog Tình Yêu
Đọc Truyện Teen
Đọc Truyện Tình Yêu
Đọc Truyện Ngắn
Đọc Truyện Ma
Đọc Truyện Cười
Truyện Cười 18+
Đọc Truyện Cổ Tích
Trà Sữa Tâm Hồn
Truyện Tiểu Thuyết
Me Hài Ola Update
 Tải game miễn phí
 Wap tải phim
* Trang chủ
edit wap
Thống kê toàn hệ thống site
C-STAT
© Bản Quyền 2013,Tinh Vi.Wap.Sh.
Tác giả: Đinh Minh Huấn
Email: tinhviwap@gmail.com