đá ngay sang chuyện hỏi han cuộc sống của cô, muốn đi xem nơi cô ở… Nhưng dường như tất cả mọi câu hỏi bây giờ đều như chạm đến một điều gì đó đau khổ trong lòng cô.
Ngày thứ 20, Trường giao bánh như mọi khi, nhưng không còn thấy cô bé với mái tóc rũ rượi và nét mặt buồn nữa. Cô ấy bước từ cánh cửa gỗ, xinh như một thiên thần, chiếc váy hồng và cái nơ khiến khuôn mặt Trâm Anh bừng sáng.
- Bánh của em đây! Hôm nay anh vừa học được một cách làm bánh ngon lắm anh chỉ em nhé!
- Dạ!
Nhìn cô bé say sưa nhào bột như một thợ bánh chuyên nghiệp Trường thấy vui lạ kì. Cậu nhìn trộm cái chớp mắt của Trâm với hàng lông mi dài, nhìn cái cách cô ấy chống cằm đợi bánh trong lò khiến tim cậu như muốn lịm.
- Chúc mừng sinh nhật con! - Vú nuôi của cô bước vào với một bó hoa 16 bông hồng và một hộp quà được gói cẩn thận
- Con cám ơn vú!
Sinh nhật Trâm Anh? Trường tròn mắt ngạc nhiên nhưng không quên nói lời chúc mừng sinh nhật cô. Cậu được mời ở lại ăn bữa cơm thân mật chúc mừng sinh nhật cô bé. Không nhiều tiếng cười, chỉ là những nụ cười khẽ, không có pháo bông và những tiếng vỗ tay, buổi tiệc diễn ra nhanh chóng vì Trâm Anh vẫn chưa nguôi được nỗi đau mất cha và ai cũng hiểu điều đó. Dù muốn làm nhiều điều cho Trâm Anh nhưng Trường không thể vì cậu sợ rằng mọi cố gắng của cậu vô tình lại làm tổn thương cô ấy. Ngày từng ngày trôi qua Trường vẫn đều đặn mang bánh đến cho Trâm Anh, tranh thủ trò chuyện và làm bánh cùng cô bé, dần dần hai người cũng trở nên thân thiết, cả hai trải lòng nhiều về những kí ức của mình.
***
49 ngày cũng qua nhanh… Trường không còn phải đưa bánh đến cho cô bé nữa. Nhưng cậu vẫn muốn làm công việc hằng ngày của mình, Trường làm một chiếc bánh thật đẹp định rủ Trâm Anh cùng đến thăm mộ bố cô ấy. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, trên chiếc cub cũ cậu đến địa chỉ quen thuộc với lòng háo hức khó tả. Bấm chuông, không phải là Trâm Anh mà là vú nuôi bước xuống.
- Cô chủ gửi cho cậu cái này!
Một phong thư màu xanh bên trong là những nét chữ tròn trĩnh, chỉ là một bức thư tạm biệt. Cô ấy đã đi Mỹ sống với mẹ và đi tìm giấc mơ của mình. Trường quay về để hộp bánh trên bàn ngắm một lúc lâu rồi khẽ mỉm cười: “Sẽ gặp lại em một ngày không xa”. Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, một đôi lần Trường có đến căn nhà cũ nhưng không thấy bóng dáng của Trâm Anh, cánh cửa cũng khóa ngoài không người trông. Lạnh lẽo đến sợ. Bây giờ Trường đã là đầu bếp chính của cửa tiệm bánh Peto nổi tiếng sau hai năm vất vả học tập và lao động.
- Ai đấy? Sao lại tự tiện vào bếp thế này!
Trường hỏi gắt khi thấy một cô gái lạ đang hí húi đút một mẻ bánh vào lò. Cô gái vừa quệt vội giọt mồ hôi vừa quay ra cười với người có giọng nói quen thuộc.
Trường đứng ngây người khi bắt gặp lại ánh mắt của cô bé năm nào. Không thể tin được Trâm Anh đang đứng đây trước mắt mình Trường tiến lại ôm thật chặt cái hình dáng nhỏ nhắn mà suốt hai năm qua cậu vẫn thường mơ. Vẫn cứ như là mơ, cô gái đứng im khẽ tựa chiếc cằm vào vai anh, khiến anh không thể tin được rằng cô ấy đã về và tìm anh.
- E! hèm! Giám đốc đến sớm vậy!
Có giọng nói của quản lí đánh thức giấc mơ của Trường, cậu buông tay khỏi bờ vai người con gái và nhìn anh quản lí với nhiều câu hỏi.
- Chào mừng em đã trở về, cô chủ nhỏ! - Anh quản lí ôm Trâm Anh một cái thân thiết.
Thì ra cô ấy đi Mỹ hai năm để học làm bánh và trở về quản lí cửa tiệm mà bố Trâm đã yêu quý. Mẻ bánh được rút ra, Trường ngỡ ngàng khi nếm thử, có mùi thơm nhẹ, không ngậy và rất ngon. Trâm nhìn anh tò mò, Trường giơ ngón tay cái lên làm tín hiệu khen ngợi.
- Anh có thấy vị hạnh phúc không? Món quà em muốn cám ơn anh về tất cả! Hãy cùng em xây dựng tiệm bánh này nhé!
Trường không còn biết nói gì hơn trong niềm hạnh phúc lâng lâng vì bên anh có Trâm Anh, có ước mơ thành hiện thực - Trường có tất cả.
Hết