Tinh Vi Không Chỉ Là Giải Trí  Tải Game miễn phí
 Wap tải clip nóng
TinhVi.Wap.Sh
 Wap Đọc Truyện Hot ngồi bên cạnh, nắm tay em, khẽ xoa hai bàn tay rồi đến bàn chân em. Chiếc máy đo nhịp tim vẫn bíp bíp đều đặn. Tim em chưa ngừng đập. Nhưng em sống trong trạng thái thực vật. Và hồn em đây, đang đứng ở một góc phòng, nhìn anh siết nhẹ tay mẹ em.

- Bác về nghỉ đi! Có con ở đây là được rồi!

Mẹ trút ra một tiếng thở dài, nhìn anh và lặng lẽ đi ra. Em bước theo mẹ. Nghe từng bước chân nặng trĩu vang vọng hành lang dài khô khốc.

Trở lại cùng anh trong phòng bệnh, em lại lặng nhìn anh!

- Em đã làm một việc ngu ngốc phải không anh?

Anh đưa tay vuốt má em. Em đã chẳng còn cảm nhận được chút gì nữa rồi. Dù vậy, lòng em cũng bớt lạnh hơn. Thật nực cười. Khi người ta đang sống lại muốn chết. Để khi chết rồi lại cầu xin vật vã để được sống thêm môt chốc, một lát. Em đã làm gì thế nhỉ? Có phải tự em đã chối bỏ cuộc sống của chính mình?

- Em đừng suy nghĩ nữa. Các bác sĩ vẫn đang tìm cách chữa trị cho em mà. Trường hợp của em không phải hiếm. Đã có những người tỉnh lại được đấy thôi.

- Vậy nếu em không tỉnh lại. Mãi mãi em như thế… thì sao?

Anh trầm ngâm. Em biết lòng anh cũng chẳng dễ chịu gì.

- Anh! Em muốn anh giúp em một việc!

***

Anh lái xe với thái độ tập trung hết sức. Mẹ em đang ngồi ghế bên phải, mắt mẹ hoen nước. Em thương mẹ vô cùng. Em nhoài người từ ghế sau, ôm lấy vai mẹ, mặc dù mẹ vẫn chẳng nhận ra. Thi thoảng anh quay sang, liếc nhìn em, mắt anh đượm buồn.

Khu nghĩa trang chiều nghi ngút khói. Mẹ thắp 3 nén nhang cắm lên mộ bố. Bố đã mất từ khi em còn nhỏ! Ấn tượng duy nhất và cũng kinh hoàng nhất của em về ông chỉ là vòng tay rắn chắc che chở cho em khi chiếc xe tải làm hai bố con văng vào lề đường. Em không bao giờ quên được cảm giác sợ hãi lúc đó. Nên em vẫn thường tìm một vòng tay nơi anh. Trong vòng tay anh, em thấy mình bé nhỏ và an toàn.

Mẹ lại khóc. Dường như nỗi đau trong mẹ chất chồng hơn khi bố ra đi, giờ lại thêm đứa con gái duy nhất không muốn ở lại bên mẹ nữa. Anh dìu mẹ ra xe. Em lặng nhìn hai người rồi quay qua mộ bố.

- Con lại làm mẹ khóc rồi bố ạ! Con bất hiếu lắm phải không? Con đã hứa là sẽ chăm sóc mẹ, nhưng… con lại làm mẹ đau lòng hơn. Chính con cũng chẳng hiểu sao mình lại hành động như thế! Có lẽ càng ngày con càng cảm thấy cô đơn. Trong phút giây quyết định nhảy khỏi cây cầu, con vẫn chỉ nghĩ là con đang được giải thoát. Ngu ngốc phải không bố? Việc học hành tạo ra quá nhiều áp lực. Anh ấy lại quá bận rộn. Mẹ đôi lúc không hiểu con. Tất cả, khiến con thấy mình mệt mỏi và… thừa thãi. Con xin lỗi! Con sắp gặp bố rồi!

***

- Mẹ em về nhà chưa hả anh?

Anh gật nhẹ đầu.

- Vậy anh đưa em ra biển nhé!

Ngồi gần nhau trên bãi cát trắng, trăng soi lấp loáng mặt biển sẫm màu, em khẽ tựa vào vai anh. Nghe nỗi nhớ vỡ òa ra không hương sắc. Vì em yêu anh quá nhiều, đến nỗi dù ngồi cạnh anh em vẫn thấy nhớ da diết. Anh choàng tay qua vai em, ôm lấy em. Nước mắt em rơi, có đủ làm ướt áo anh không nhỉ? Ước gì em không phải là một linh hồn. Ước gì em và anh mãi được bên cạnh nhau như thế này. Nhưng muộn quá rồi. Chuyện đã qua không thể làm lại được. Nếu có gặp nhau thêm lần nữa, em vẫn sẽ chỉ yêu anh.

Em đưa tay chạm vào má anh, vuốt dọc sống mũi anh. Ngày xưa em vẫn hay làm thế. Em bảo để khỏi quên anh. Anh nắm lấy tay em, ôm em gần hơn nữa.

- Nếu như em thật sự không còn trên đời này, anh sẽ quên em chứ?

- Ngốc ạ, em sẽ tỉnh lại!

- Nhưng nếu em không tỉnh, anh không thể chờ một người cả đời nằm trên giường bệnh được!

- Dù thế nào, anh cũng chỉ yêu em. Đừng suy nghĩ lung tung nữa nhé!

Anh nhìn em. Từ từ cúi xuống. Em đã cảm thấy bờ môi anh rất gần. Nước mắt em lại rơi đầy quanh mặt. Nhưng chẳng còn lâu nữa đâu. Có thể chẳng còn cơ hội nào để em được bên anh. Em đã cảm thấy mình rất yếu rồi. Em thấy mình sắp tan ra. Nhưng ít nhất, một lần cuối, em vẫn thấy vị ngọt ngào trên môi anh, vẫn được nép vào bờ vai rắn chắc của anh. Như thế là em đã mãn nguyện. Tạm biệt anh! Tình yêu của em!

***

Trong lúc ấy, tại bệnh viện. Bác sĩ và y tá ra vào khẩn cấp phòng bệnh của một cô gái trẻ. Cô ấy đã hôn mê hơn một tuần và chưa có dấu hiệu hồi phục. Chẩn đoán bệnh nhân sẽ sống trạng thái thực vật. Tuy nhiên, tối hôm nay khi y tá vào kiểm tra thì thấy bệnh nhân có dấu hiệu tim đập yếu đi. Ngay lập tức, người nhà bệnh nhân được gọi tới. Mẹ cô hai tay đan vào nhau cứ đi lại trước cửa phòng. Gặp ai đi ra bà cũng hỏi: “Con gái tôi sao rồi bác sĩ?” Đáp lại bà chỉ là những cái im lặng.

Một lát sau, người con trai hối hả chạy đến. Mặt anh đầy lo lắng. Anh dìu mẹ cô ngồi xuống ghế, an ủi:

- Bác đừng lo, sẽ không sao đâu!

Dù nói vậy nhưng anh cũng thấy lòng không yên. Khi nghe tin, anh đang từ biển trở về. Anh đã rất hốt hoảng khi thấy cô tam biến trước mắt mình. Đọng lại bên anh chỉ là giọng cô thoang thoảng: “Tạm biệt anh! Tình yêu của em!” và vai áo anh thấm ướt.

Hơn 2h sáng. Tất cả các bác sĩ đều ra khỏi phòng bệnh. Trên gương mặt nhuốm đầy sự căng thẳng và mệt mỏi. Mẹ cô hớt hải: “Bác sĩ, con gái tôi…”. Mọi người nhìn bà, ái ngại. Vị bác sĩ già buồn bã lên tiếng: “Tạm thời không sao, nhưng nếu cứ kéo dài thế này, e là…”. Bà ngất lịm đi. Còn chàng trai sau khi đưa mẹ của người yêu vào phòng hồi sức, đã trở lại phòng bệnh cô gái. Anh siết chặt tay người yêu. Không biết từ khi nào mắt anh đã nhòe đi.

“Anh xin lỗi! Anh đã không quan tâm em đúng mức. Để em buồn và cô đơn. Anh xin lỗi! Vì anh
« 1 2 3 »
Danh Mục Truyện
Tổng Hợp Truyện Hay
Blog Tình Yêu
Đọc Truyện Teen
Đọc Truyện Tình Yêu
Đọc Truyện Ngắn
Đọc Truyện Ma
Đọc Truyện Cười
Truyện Cười 18+
Đọc Truyện Cổ Tích
Trà Sữa Tâm Hồn
Truyện Tiểu Thuyết
Me Hài Ola Update
 Tải game miễn phí
 Wap tải phim
* Trang chủ
edit wap
Thống kê toàn hệ thống site
C-STAT
© Bản Quyền 2013,Tinh Vi.Wap.Sh.
Tác giả: Đinh Minh Huấn
Email: tinhviwap@gmail.com

Polly po-cket