ta có một sự gắn bó vô hình qua đôi mắt, anh ta có đôi mắt của nó hay nó có đôi mắt của anh ta, nó không biết nói thế nào cho đúng, chỉ biết là đôi mắt đó long lanh, u buồn và hàng mi dài đen láy. Nó yêu việc ngắm nhìn anh ta hơn bất kì việc gì khác trên đời. Tình yêu đầu đời của một cô gái trẻ ngây thơ dại dột. Chẳng ít lần anh ta bắt gặp ánh mắt ngưỡng mộ, si mê của nó và trao cho nó một nụ cười, đủ để cho nó mơ mộng và hi vọng điều gì đẹp đẽ sau cái nụ cười ấy.
Anh ta bước đến, ngay trước mặt nó và thản nhiên đưa tay gỡ khẩu trang trên khuôn mặt nó ra để nó không kịp phản ứng mà cũng không thể phản ứng nổi. Toàn thân nó đờ đẫn mà nóng ran lên, tim nó bấn loạn. Anh ta có vẻ bất ngờ với khuôn mặt đẹp của nó, có lẽ nói là kinh ngạc thì đúng hơn. Anh ta nói một câu khác nhưng vẫn không giấu được sự trầm trồ:
- Cô bé. Em nhìn trộm anh như thế là quá lâu rồi đấy
Nó giật mình, đeo vội khẩu trang vào, quay lưng chạy và bị bàn tay mềm mại ấy kéo lại. Đôi mắt đang nhìn vào trong mắt nó như một sự phản chiếu hoàn hảo với đôi mắt nó ngước nhìn lên rồi bị hút vào trong ấy.
- Em yêu anh phải không?
Nước mắt nó trào ra. Nó gật đầu. Con bé 18 tuổi dại dột đã ngã vào vòng tay của người đàn ông lọc lõi tình trường như trong giấc mơ bao nhiêu đêm của nó, giấc mơ người đàn ông đẹp đẽ ấy đến hỏi nó “Em yêu anh phải không?” và nó gật đầu, nó rơi nước mắt trong vòng tay anh ta và giấc mơ bao giờ cũng kết thúc bằng một nụ hôn lên trán nó và lời thầm thì “anh cũng yêu em”. Mọi việc hiện thực xảy ra hệt như trong giấc mơ, và hàng trăm lần tưởng tượng của nó ngoại trừ việc anh ta không thầm thì lời yêu nó, anh ta chỉ mỉm cười. Không sao cả, dẫu sao một phần giấc mơ của nó cũng đang là sự thật, anh ta đang nhận ra sự tồn tại của nó.
Người yêu của nó là một người đàn ông nhiều dục tính, và anh ta có nhu cầu được thỏa mãn, anh ta cho rằng mình xứng đáng được thỏa mãn nhưng anh ta không hẳn con người đê tiện và bỉ ổi để sử dụng thủ đoạn lôi người khác lên giường. Anh ta thuyết phục, dỗ dành, thậm chí năn nỉ nó. Nó vẫn chỉ nói KHÔNG, nó giữ lời thề độc cho trinh tiết và đức hạnh của nó bằng một nỗi hoảng sợ và sự cuồng tín. Nó tin rằng dâm dục là một con rắn độc và con rắn độc ấy sẽ cắn chết kẻ nào vi phạm lời thề độc ấy. Nó coi đó như là một đạo, một tôn giáo để nó tuân theo mà không bao giờ vi phạm. Nhưng nó tôn trọng ham muốn quá mức của người yêu nó, nó biết rằng con rắn độc kia là thứ thuốc gây nghiện với người đàn ông từng trải, khó dứt ra được. Nó chỉ có thể nghĩ đến thế, đủ để không khinh rẻ, không coi thường người mà nó vẫn yêu, vẫn si mê như một vị thánh bằng thứ tình cảm mơ hồ, hư ảo như tâm trí nó. Nó chờ đợi hôn nhân như một cái còng bằng vàng mà người ngoài thì muốn được xích vào, người bên trong lại muốn vùng vẫy thoát khỏi. Nhưng thứ mà nó nhận được từ người đàn ông ấy, người đầu tiên mà nó yêu, người mà nó si mê như một vị thánh là hai từ KHÔNG THỂ. “Anh không thể đến với em được”. “Gia đình anh sẽ không thể chấp nhận anh cưới em”. “Anh không thể hi sinh sự nghiệp của mình vì em”..v.vv
Nó lắng nghe, không phản ứng nhưng cười cợt đắng đót. Nó chấp nhận. Nhưng trong nó là khoảng cách, là sự thất vọng về một người đàn ông đớn hèn mà nó không thể căm hận. Nó vẫn yêu bằng sự đau đớn tột cùng đến ngày người đàn ông của nó thản nhiên đi lấy vợ, thản nhiên cười mãn nguyện với sự sang trọng, giàu sang và nhan sắc cô dâu. Nó tuyệt vọng cùng cực an ủi mình rằng nó chưa bị anh ta phỉnh lừa, nó vẫn không mất gì nhưng thẳm sâu trong nó, nó vẫn thấy mình như đã mất đi một phần thân thể và tâm hồn. Nó biết nó đã bị người đàn ông đó lừa dối và cố ý lợi dụng, chỉ là sự lợi dụng đó không thành, lợi dụng khi mà nó tưởng mình không có gì để lợi dụng. Nhưng nó vẫn yêu, thứ tình yêu ngu ngốc không thể quên, tôn thờ thứ kỉ niệm ấy như một kỉ niệm trong sáng, chỉ để an ủi mình đã không yêu lầm người để không đánh mất niềm tin vào cuộc đời đầy rẫy cạm bẫy.
Nó bắt đầu mập mờ nhận ra và ý thức được về nhan sắc của nó khi những người đàn ông cứ mờ nhạt đến trong đời nó. Họ mờ nhạt trong nó bởi cái bóng người đàn ông duy nhất nó yêu quá lớn, cả cái bóng bởi nỗi đau quá khứ quá lớn. Nó cứ ôm ấp nỗi buồn thương của mình để sống vô nghĩa cho thời gian ào ạt qua.
Nó gặp Việt và Việt đem lòng si mê nó. Việt làm nó xiêu lòng bởi trong Việt hiện ra bóng hình người đàn ông nó muốn được yêu. Nhìn bằng mắt, nghe bằng tai, nó vẫn biết Việt không có điểm nào giống người đàn ông trước kia – hình mẫu người yêu của nó, nhưng trong tâm trí, trái tim nó cứ thôi thúc, mách bảo điều ngược lại. Việt hết lòng với nó, dù nó chẳng đòi hỏi gì, nó xen lẫn cảm xúc với tình yêu của Việt là sự dửng dưng và hạnh phúc. Thì nó là con người, có phải sắt đá gì đâu mà có thể không rung động trước một con người chân thành, ngông cuồng và yêu nó cuồng nhiệt đến thế. Nó vốn thiếu thốn tình cảm từ khi chào đời và chỉ mơ ước được yêu thương mà. Việt không nói với nó hai từ KHÔNG THỂ, làm nó hạnh phúc ngập tràn.
Nhưng đau đớn thay, Việt lại luôn miệng khen nó đẹp. Nó sợ cái từ đẹp này. Nó sợ bất cứ từ ngữ nào bao hàm ý nghĩa ngợi khen cho nhan sắc hay sự hấp dẫn của nó. Nó sợ tình cảm nó đang nhận được chỉ là vì nhan sắc, hay tệ hơn chỉ là sự ham muốn những chỗ lồi lõm,